Các phép liên kết câu và đoạn văn? Cho ví dụ?

1. Phép lặp từ ngữ: là cách lặp lại ở câu đứng sau những từ đã có ở câu trƣớc.

VD: Tôi nghĩ đến những niềm hi vọng, bỗng nhiên hoảng sợ. Khi Nhuận Thổ xin chiếc lư
hương và đôi đèn nến, tôi cười thầm, cho rằng anh ta lúc nào cũng không quên sùng bái tƣợng
gỗ. (Lỗ Tấn)

2. Phép đồng nghĩa,trái nghĩa và liên tưởng

– Câu sau đƣợc liên kết với câu trƣớc nhờ các từ đồng nghĩa.
VD: … Hàng năm Thủy Tinh làm mƣa làm gió, bão lụt dâng nước đánh Sơn Tinh. Nhưng năm
nào cũng vậy, Thần Nước đánh mỏi mệt, chán chê vẫn không thắng nổi Thần Núi để cướp Mị
Nương, đành rút quân về. (Sơn Tinh, Thủy Tinh)
– Câu sau liên kết với câu trước nhờ các từ trái nghĩa.
VD: Trên ghế bà đầm ngoi đít vịt
Dưới sân ông cử ngỏng đầu rồng (Tú Xương)
– Câu sau liên kết với câu trƣớc nhờ những từ ngữ cùng trường liên tưởng.
VD: Bà lão đăm đăm nhìn ra ngoài. Bóng tối trùm lấy hai con mắt. (Kim Lân)

3. Phép thế: là cách sử dụng ở câu sau các từ ngữ có tác dụng thay thế từ ngữ đã có ở câu
trước.
Các yếu tố thế:
– Dùng các chỉ từ hoặc đại từ như: đây, đó, ấy, kia, thế, vậy…, nó, hắn, họ, chúng nó…thay
thế cho các yếu tố ở câu trƣớc, đoạn trước.
– Dùng tổ hợp ―danh từ + chỉ từ‖ như: cái này, việc ấy, điều đó,… để thay thế cho yếu tố ở
câu trước, đoạn trƣớc.
Các yếu tố đƣợc thay thế có thể là từ, cụm từ, câu, đoạn.
VD: Nghệ sĩ điện truyền thẳng vào tâm hồn chúng ta. Ấy là điểm màu của nghệ thuật.
(Nguyễn Đình Thi) ( Chỉ từ thay thế cho câu)
4. Phép nối:
Các phương tiện nối:
– Sử dụng quan hệ từ để nối: và, rồi, nhƣng, mà, còn, nên, cho nên, vì, nếu, tuy, để…
VD: Tác phẩm nghệ thuật nào cũng xây dựng bằng những vật liệu mượn ở thực tại. Nhưng
nghệ sĩ không ghi lại những cái đã có rồi mà còn muốn nói một điều gì mới mẻ. (Nguyễn Đình
Thi)
– Sử dụng các từ chuyển tiếp: những quán ngữ như: một là, hai là, trước hết, cuối cùng, nhìn
chung, tóm lại, thêm vào đó, hơn nữa, ngược lại, vả lại …
VD: Cụ cứ tưởng thế chứ nó chẳng hiểu gì đâu! Vả lại ai nuôi chó mà chả bán hay giết thịt !
(Nam Cao)
– Sử dụng tổ hợp ―quan hệ từ, đại từ, chỉ từ‖: vì vậy, nếu thế, tuy thế . . . ; thế thì, vậy nên . ..
VD: Nay người Thanh lại sang, mƣu đồ lấy nước Nam ta đặt làm quận huyện, không biết
trông gương mấy đời Tống, Nguyên, Minh ngày xưa. Vì vậy ta phải kéo quan ra đánh đuổi
chúng. (Ngô gia văn phái)